Hành trình Ironman của Giang

Hành trình Ironman của Giang.
Đầu tháng tư năm 2016, chỉ vì ham vui được đi tham dự một giải quốc tế free ( khổ con nhà nghèo, cứ nghe free là đi ) mà từ một người chưa chạy hơn 5km ( vì cho rằng chạy nhiều hơn là hành xác ) mình tham dự theo team và chạy 21km, lần đầu biết đến giải quốc tế, thuật ngữ carb load, transition, chạy dưới cái nóng giữa trưa Đà Nẵng tháng 5, lần đầu thấy xe tri bike. Và chính nhờ lần tham dự theo team đó được biết đến các anh em chơi 3 môn phối hợp ở Việt Nam, cảm thấy tinh thần rực lửa nên đăng kí luôn thi 3 phần năm 2017. Tuy là đăng ký nhưng lại ham đi chơi nên tập tành không đủ 07/05 thi thì nguyên tháng 2 đi alaska, tháng 4 đi Bắc Âu, thứ 5 vừa rồi ra Đà Nẵng lòng rất lo sẽ không hoàn thành được phần vì quá nóng từ -20 lên 35 độ C. Phần vì training với team hời tháng 3 ở Vũng Tàu thì lên cơn suyễn trong lúc bơi nên rất lo. Trong suốt quá trình cuộc thi, mình vẫn chiến đấu với tư tưởng nếu dừng ở đây vì mệt, vì không quen xe, vì nóng hay chuột rút thì cũng không có gì quê. Cơ bản nếu mình hoàn thành thì thật ra trừ khi trực tiếp chơi các môn này, đa số người ngoài cuộc cũng không hiểu nó mệt hay đau đớn hay hoàn thành trong 6 tiếng, 7 tiếng là nhanh hay chậm, không có gì quê, cũng không khoe ai được, cứ đổ thừa 1 lý do gì đó thôi.
Nhưng mình biết đây là hành trình không phải dai sức hơn ai, nhanh hơn ai mà là vượt qua giới hạn bản thân đặt ra. Cứ cố thêm một xíu nữa. Xe đạp không núp gió, nặng cũng không sao, cứ đạp hết sức, không quen vừa đạp vừa chụp bình nước được thì dừng lại cầm uống, bơi sải ko nổi thì cứ vừa sải vừa ếch. Không có thắng thua mà là có bỏ cuộc hay không. Lần đầu thi nên lúng túng ko nhớ bấm đồng hồ hay là dùng vaseline. Những bước chạy báo hiệu cơ thể đã đến hạn và muốn dừng , từng thớ cơ đùi trước sau rất căng, có dấu hiệu chuột rút nhưng không có chai xịt đành dùng nước đá chườm và dùng ý chí để chạy. Trải qua bao chuyến đi mình hiểu được rằng mọi thứ rồi sẽ trôi qua, đau đớn rồi cũng hết, quan trọng là thái độ của mình, vui vẻ chạy và không bỏ cuộc hay căng thẳng, bỏ ngang thì cũng sẽ kết thúc- quan trọng là cảm xúc đọng lại.
Cảm giác thật sự fulfill khi anh Trịnh Bằng trao huy chương khi kết thúc chặng đường thử thách là kỉ niệm sẽ nhớ mãi cho lần tham gia đầu tiên này. Xếp thứ 27 trong nhóm nam cùng độ tuổi trên tổng số 77 bao gồm các bạn thế giới cũng khiến mình tự hào vì mình luôn “cố thêm chút nữa”.
Nếu bạn muốn tập thể dục để rèn tinh thần, học cách sống khoa học hay sắp xếp thời gian hay nôm na là thích hành xác để rèn ý chí, đau và mệt mà vui thì hãy tham gia Viet Nam Triathlon club. Ở đó có các anh chị truyền lửa và chia sẻ kinh nghiệm, nghe giáo sư Vũ, các anh chị doanh nhân thành công cùng tập luyện và tham gia race chung.

15 Comments