Trưa có tý việc lượn xuống Lê Hồng Phong

Trưa có tý việc lượn xuống Lê Hồng Phong, đường vắng, dừng đèn đỏ 1 mẹ bần nông chừng 5 chục tuổi lượn xe sát gần mình …
-Em ơi, chị nhờ tý… Em biết tắt nguồn cái điện thoại này ko tắt dùm chị cái …
– Vầng, đưa đây em tắt cho…
Con mẹ móc ra cái Phone, mắt ngó ngang ngó dọc… Mình cầm tắt cái phụp…
Đưa trả… Con mẹ thẽ thọt…
– Chị nhặt đc, em biết chỗ nào mua ko chị bán luôn chứ loại này chị cũng chả biết dùng…
– Bán bao nhiêu em mua …
– Ui, của lộc trời cho, chú trả chị bao nhiêu chị bán luôn, chứ đồ đắt tiền này chị chịu ..
– Ba trăm nghìn nhế … Ai phôn 10 này giá thế là chuẩn đới …
Con mẹ giật phắt lại cái máy , lườm mình cái rồi rồ ga té, làm mình phải chửi với theo
– Nườm cái nồn ấy mà nườm, định nừa thằng lày à !
Về cửa hàng ngồi, tự nghĩ cái trò lừa này chả mới, xưa mình còn cầm kính mí cả đồng hồ đi bán kiểu này hehehe…
Chỉ tự hỏi là cái bản mặt mình dạo này nó ngây thơ thánh thiện như con gà ấy hay sao mà bọn lừa cỏ này nó cũng định bịp ?!?
Hoang mang phết chứ đùa ….

18 Comments